Nhóm thảo luận: Blog hay

Chia sẻ những suy nghĩ, những cảm xúc và tình cảm của bạn qua nhóm blog, theo dõi những chia sẻ hay nhất của bạn trẻ trên khắp đất nước. Blog hay về tình bạn, tình yêu và gia đình …

Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà…

bởi Hoàng Tôn

Đông đã chiếm gần như trọn vẹn cả đất trời. Sáng nay tỉnh giấc, hình như gió đã mang ít hơi lạnh hơn ngày hôm qua, bớt rét mướt và buốt giá… Đón tháng Mười Hai bằng một buổi sáng thức dậy trong bệnh viện chật ních người. Mùi ete nồng nặc. Cảm tưởng như […]

Thói quen hay niềm nhớ?

bởi Hoàng Tôn

Mấy lần tôi thử đọc vài câu chuyện bằng máy tính, bằng điện thoại. Nhưng hình như tôi chỉ đọc được dăm mười phút là phải bỏ đó, không đọc được nữa. Cứ giống như mắt tôi bị tra tấn bởi màn hình sáng chói và những con chữ thẳng hàng tít tắp nhưng lại […]

Cô và gã quê mùa

bởi Hoàng Tôn

Gã vào quán quen, tròn xoe đôi mắt ngơ ngáo như thể tìm người quen mà cũng như không phải tìm người đã hẹn. Chỉ vu vơ thế thôi chứ ai cũng biết gã bâng quơ một vòng rồi quay trở về đúng cái bàn vẻn vẹn có một chiếc ghế mây duy nhất. Gã […]

Tìm ….

bởi Hoàng Tôn

Con cứ chạy hoài trong vô thức, trong một câu chuyện có Peter Pan… Để tìm cho mình chỉ một quá khứ, một vé đi tuổi thơ. Những buổi sáng trong lành, lập lờ phố vẫn còn say nồng, an giấc. Con tìm mãi một kí ức trôi theo gió mà không khi nào bản […]

Vết rạn của hạnh phúc

bởi Hoàng Tôn

Khi tôi còn nhỏ, tôi rất hay thắc mắc về những vết sẹo, những vết rạn nứt xếp chồng lên nhau quanh bụng mẹ. Tôi thường hỏi mẹ về lịch sử của những vết rạn đó. Mẹ trả lời rất nhẹ nhàng: ĐÓ LÀ VẾT RẠN CỦA HẠNH PHÚC. Và câu trả lời của mẹ […]

Hiện tại là món quà

bởi Hoàng Tôn

Ảnh minh họa Sáng nay đi học, trời se lạnh, bỗng nhiên nhớ thầy Trần Hoàng vì hồi năm nhất còn đi học một mình vẫn có những sáng buồn như hôm nay. Nhớ thầy hay nói, hôm nay sống nhất quyết phải làm những việc mình thích, những việc mình cần phải làm, vì […]

Mẹ kể con nghe câu chuyện của bố Heo

bởi Hoàng Tôn

Heo con yêu quý của bố mẹ! Tính đến hôm nay, Heo con đã đến với thế giới của bố mẹ được bốn mươi ngày rồi. Nhưng chưa khi nào Heo được bố bế ẵm, cưng nựng cả, chắc Heo cũng thắc mắc lắm đúng không? Hôm nay, nhân lúc Heo đang ngủ say, mẹ […]

Kí ức của nắng…

bởi Hoàng Tôn

For Virgo… Chiều hoang. Ta mơ màng gọi sợi nắng vàng lơ lửng. Người cho ta cái mãnh liệt của nắng vàng. Người trói buộc ta bằng ánh nắng chiều hoang dại. Người vô tâm. Chiều vàng. Cả một cánh đồng vàng ươm xa rời thị trấn. Ta yêu thích cái tông vàng, nó như […]

Góc tự kỷ

bởi Nguyễn Quang Hiển

Nó vốn dĩ là một đứa lầm lì, từ nhỏ nó luôn sống trong cái thể giới của nó, trong căn phòng nhỏ của nó với một chiếc giường và cái bàn học nhỏ xíu. Đó là thế giới riêng của nó mỗi khi bữa cơm tối kết thúc. Đó là nơi nó cho phép […]

Đừng quan tâm đến chuyện vui buồn nữa

bởi Nguyễn Quang Hiển

- Ca khúc chính trong tháng 12 là gì? – “Đừng quan tâm  đến chuyện vui buồn nữa” – Sao nghe không chút nghệ thuật gì hết trơn? – Ừ. Nhích khoảng thời gian bắt đầu ngày mới sớm hơn một chút. Cũng không khó khăn lắm. Dù hôm qua mấy ly bia vẫn trôi […]

Tháng Mười Hai trở lại

bởi Nguyễn Quang Hiển

Sáng nay cũng như những sáng đầu Đông chớm nở khác. Ngủ dậy thấy lòng sao se lạnh, vùi trong chăn ấm mà không tin rằng: “Tháng Mười Hai đã trở lại rồi ư?”. Tháng Mười Hai trong tôi là hương thoang thoảng của cà phê mỗi sáng. Nhắm mắt hà hít hương thơm vương […]

Tấm lòng người mẹ

bởi Nguyễn Quang Hiển

Quê ở Cà Mau nhưng vì hai anh em tôi lên Sài Gòn lập nghiệp nên cứ đến cuối năm cả hai lại chật vật đến bến xe đặt vé về quê. Tết năm nào “hành trình” đi đặt vé của hai anh em tôi cũng rất vất vả. Đường đi không khó mà tôi […]

Lời chúc phúc cho em

bởi Nguyễn Quang Hiển

Em à, anh sợ không viết, lâu rồi sẽ quên, cũng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh phải viết một cái gì đó, coi như một quà tặng, một lời chúc phúc dành cho em. Đừng chê nó tầm thường vì đó là tấm lòng và tâm nguyện của anh. Thì ra em […]

Tôi đi giữa mùa Đông!

bởi Nguyễn Quang Hiển

Một ngày mùa Đông, mang hơi lạnh nhẹ nhàng đôi lúc phảng phất một làn mưa Xuân đan xen trong mùa Đông mà tại Sài Gòn này, không ai biết được thật sự mùa Đông băng giá là gì, nhưng đâu đó trên trái đất này, mùa Đông đang bao phủ cả vạn vật, và […]

Giáng Sinh đi mượn

bởi Nguyễn Quang Hiển

Rồi một ngày em sẽ lại yêu Không phải yêu anh, mà là… … Nếu thực sự có một ngày như thế, em sẽ vui đúng không anh nhỉ? Sẽ hạnh phúc, và quên anh chứ? Em luôn tưởng tượng đến ngày đó! Giữa cái rét đầu Đông, em loay hoay trong túi áo ấm […]

Để em vứt bỏ mình…

bởi Nguyễn Quang Hiển

Đêm chật lắm rồi, tự do buồn. Hồn cằn lắm rồi, lâu không sum suê nổi một chút cười dù rêu xanh, dù biết có duyên với những điều yểu mệnh. Rót Trịnh vào khóm cô đơn mốc thếch, uống ừng ực như dám khát cả nỗi đau, cả vết thương nhỏ nhắn biết lớn […]

Tháng Mười Hai, những bước nhảy đam mê!

bởi Nguyễn Quang Hiển

Đêm say. Nhạc nổi lên, tiếng hát chấp chới cùng bước chân điêu luyện. Cô cảm nhận vòng tay của anh ôm nhẹ vòng eo của mình, trân trọng, nhẹ nhàng… Valse, Chachacha, rumba,… bước chân mỏi nhừ nhưng lòng nghe phơi phới. Không buồn, không ưu tư. Chỉ có nhạc, bước chân và vòng […]

Như chưa từng qua

bởi Nguyễn Quang Hiển

Đôi khi nhìn vào gương tôi thấy mình đã già, không còn phù hợp với chuyện yêu đương, giận hờn, đeo đuổi. Tuổi của tôi người ta nghĩ đến cuộc sống nhiều hơn. Làm sao để sống, đó mới là câu hỏi quan trọng chứ không còn là chuyện thích ai hay ai thích. Sự mơ mộng đã […]

Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà…

bởi Nguyễn Quang Hiển

Đông đã chiếm gần như trọn vẹn cả đất trời. Sáng nay tỉnh giấc, hình như gió đã mang ít hơi lạnh hơn ngày hôm qua, bớt rét mướt và buốt giá… Đón tháng Mười Hai bằng một buổi sáng thức dậy trong bệnh viện chật ních người. Mùi ete nồng nặc. Cảm tưởng như […]

Thói quen hay niềm nhớ?

bởi Nguyễn Quang Hiển

Mấy lần tôi thử đọc vài câu chuyện bằng máy tính, bằng điện thoại. Nhưng hình như tôi chỉ đọc được dăm mười phút là phải bỏ đó, không đọc được nữa. Cứ giống như mắt tôi bị tra tấn bởi màn hình sáng chói và những con chữ thẳng hàng tít tắp nhưng lại […]